Mika Capri
Có lẽ cũng như bao kẻ xa nhà, khi nghe tiếng của đồng bào, cái lòng nó ấm, nó rạo rực, và nó thấy vui.
Gia đình của con…

Là niềm háo hức của những chuyến tàu xa…

Là điểm dừng chân của đứa con rời nhà sang một thành phố khác…

Là mong ngóng của cha, là trở trăn của mẹ…

Là nơi bắt đầu một hành trình mới, và là bến đỗ của những chuyến đi…
Gia đình của con…

Là quãng đường đời con biết lớn, biết khôn…

Là viên gạch lát nứt đôi đến giờ vẫn còn sẹo…

Là nước mắt, niềm vui của một nửa cuộc đời đã theo con ở đó…

Là tất cả những gì con có, là tất cả những gì con thương…
Cái thông minh lớn nhất của con gái chính là biết mình đẹp, vì bản thân cái đẹp đã là quyền năng. Nhưng cái dại to đùng theo sau lại là những người không thiết tha làm đẹp, không muốn phấn đấu để cải cách chính mình. Sinh ra xấu xí không phải lỗi do mình nhưng sống mấy mươi năm trên đời mà không biết làm mình đẹp lên thì đó là lỗi của bạn. Đừng bao giờ gato với gái đẹp mà dửng dưng với nhan sắc của bản thân, còn đẹp được thì hãy cố mà đẹp đi, nếu không bạn sẽ thua rất nhiều đấy!
Thành phố lên đèn, cũng là lúc bỗng nhiên thấy lòng mình bé lại. Cứ muốn cuộn tròn một góc, lăn mãi, lăn mãi cho đến lúc chạm được vào lòng mẹ mới thôi…
Cứ ngồi ước giá đâu đó có người đợi tôi, nhưng cứ học xa đi, ở nhà lúc nào bố mẹ chả đợi! Còn những người xa lạ nào nào đó nữa, chẳng biết có đợi mình hay không, những gia đình thì bao giờ cũng là tổ ấm.

Những bữa cơm nhà lắm lúc khiến những đứa xa quê ướt nhòe nước mắt. Chẳng phải vì sơn hào hải vị, mâm cao cỗ đầy, chỉ vì bữa cơm nhà có bố, có mẹ, có anh chị em con thôi!
Ừ, nếu thấy buồn hay cô đơn đậm đặc, có thể thả rong cảm xúc đi chơi. Rồi mọi chuyện đâu sẽ vào đấy. Đừng ủ dột khoanh chân nhìn cuộc đời này qua lăng kính màu xám đục.
Gửi những bạn trẻ đang nỗ lực kêu gào tìm kiếm người yêu, những chiến sỹ đang đấu tranh trong cuộc chiến thất tình và những đồng chí đang yêu người khác đến quên thân, các bạn ạ, dù có ngừng quay thì trái đất này không thể chỉ có mỗi tình yêu đâu! Thế cho nên, tỉnh táo ngừng xoắn đi!
Bàn chân năm ngón tôi bước đi trên cát
Sóng biển đổ vào tôi lạnh thấy bà luôn

Bàn chân năm ngón tôi bước đi trên cát
Sóng biển đổ vào tôi lạnh thấy bà luôn

tell me how to get to back to
back to summer paradise with you

Sương khói quê nhà